Dự định đào ổ gà mới ^^

Tôi lấy một anh chàng, chàng không phải người thông minh tuyệt đỉnh, cũng không đẹp trai thoát tục. Chàng rất bình thường, có thể làm sai việc, chân tay luống cuống vì không biết làm thế nào cho xong. Chàng rất lương thiện, có thể nhặt chó con bị bỏ rơi ngoài đường về nhà, sau đó cúi đầu chờ vợ mắng. Chàng cũng rất đanh đá, mặt dày không chịu rời giường; có thể cố tình gây sự, rồi lăn lộn ăn vạ làm nũng.

Nhưng mà, một người đàn ông như vậy, mới có thể thản nhiên đánh răng bên cạnh lúc tôi đang ngồi chồm hỗm trên bồn cầu, hai đứa mới có thể cùng gác chân nhau bày ra một chữ “đại” lúc ngủ trên giường, mới có thể mặt không đổi sắc nhìn tôi bày ra tất cả những tư thế, bộ dạng xấu xí nhất lúc lấy ráy tai, xỉa răng, ngoáy mũi. Tôi ở bên chàng, những thứ thuộc về phạm trù thẩm mỹ thì rất ít, thỉnh thoảng mới lãng mạn, nhưng điều này cũng chẳng ảnh hưởng gì đến việc chàng yêu tôi, tôi yêu chàng.

Có lẽ, đây mới là hình thái của tình yêu trong cuộc sống thường ngày. Thô ráp, bình thản mà chân thực không gì sánh được.

Chữ đại (大) – mình thấy ngủ ở tư thế này là thoải mái nhất ;))

Có ai cảm thấy hứng thú với phần giới thiệu này không
Đây là một truyện ngắn – chỉ hơn 10000 chữ thôi, tác giả là Cửu Lộ Phi Hương – người viết Tam Sinh, vong xuyên bất tử; Tang Ca, Đào yêu …
Truyện cũng không có tình tiết gay cấn, chỉ quanh quẩn trong cuộc sống của một đôi vợ chồng bình thường, ko phải soái ca, mỹ nữ cũng chẳng có khả năng hô mưa gọi gió. Nhưng mà dạo này mình khoái nhân vật và môtip truyện như này mới chết chứ

Thích nhất là đoạn kết truyện:

Hai người nhìn câu đối cười ngây ngô đến nửa ngày.
“Lại một năm tới nữa rồi.”
“Phải.”
Lại một năm, có anh bên mình, vạn hạnh.

Sáng nay mới đọc truyện này, đọc xong thấy ngọt ngào, dễ thương quá :x. Mình đang xin phép bạn Not bên TTV để xin dùng bản cv của bạn ấy, giờ thì chỉ còn chờ rep của bạn ấy thôi.