Ngoảnh lại mỉm cười, bắt đầu tình yêu – Chương 3: Sư huynh ngược em trăm ngàn lần.

Tiêu Tử Uyên về đến phòng là bỏ sách xuống, vào toilet rửa sạch bụi phấn trên tay rồi quay ra mở máy tính tìm kiếm.

Lâm Thần hấp tấp chạy từ ngoài vào phòng báo cáo, “Ôn Nhất Đao (Ôn Thiểu Khanh) tối nay theo giáo viên hướng dẫn đi xem người ta mở hộp sọ, có lẽ không về, Kiều Dụ tới phòng tự học hoàn thành bản vẽ, cũng không về.”

Tiêu Tử Uyên đang tập trung nhìn màn hình máy tình, lơ đãng “uhm” một tiếng.

Lâm Thần dán lại nhìn, tỏ vẻ khó tin, “Đây không phải là chương trình cậu viết cái thuở nhàm chán mấy năm trước ư, lôi ra làm gì?”

Tiêu Tử Uyên cẩn thận từng li từng tí xếp một khối lên, cả tòa nhà ầm ầm sụp xuống, anh thở dài một hơi, “Bỗng cảm thấy chơi rất vui.”

Lâm Thần vốn định đưa tay sờ trán Tiêu Tử Uyên, tay giơ được một nửa mới nhớ ra cậu ta không thích người khác chạm vào, lại thu tay về, “Lão đại, cậu ốm hả?”

Tiêu Tử Uyên liếc cậu ta một cái, tắt máy tính, chuẩn bị rửa mặt đi ngủ.

Lâm Thần nhún vai, nói với vào sau lưng anh, “Lão đại, cậu hôm nay rất kỳ quặc!”

Tiêu Tử Uyên đi ra khỏi phòng tắm, nhìn thấy Lâm Thần ngồi trên giường ôm laptop cười đến đấm ngực dậm chân, nhìn thấy Tiêu Tử Uyên lại cười xấu xa.

“Cậu hôm nay lại đại khai sát giới?”

Tiêu Tử Uyên lau tóc, giọng có hơi mơ hồ, “Làm sao cậu biết?”

“Ha ha, diễn đàn trường học tối nay có cái thớt (thread) hơi bị hot nhá! Thớt này bày tỏ vui buồn lẫn lộn!” Nói xong gọi Tiêu Tử Uyên lại xem.

Tiêu Tử Uyên lấy chuột di xuống vài cái liền đóng lại, Lâm Thần kháng nghị, “Ơ, sao cậu lại đóng, cảm động thế mà! Tớ còn chưa xem xong!”

“Nhàm chán!” Tiêu Tử Uyên cầm sách dựa vào bên giường bắt đầu đọc.

Lâm Thần len lén mở web tiếp tục hóng.

Phòng ngủ nữ.

“Mau tới xem mau tới xem!” Tam Bảo ngồi trước máy tính hô hào, “Hot hot hot này!”

Bốn cái đầu chen chúc trước màn hình máy tính đọc một thread mới tiêu đề “Sư huynh ngược em trăm ngàn lần, em vẫn coi sư huynh như mối tình đầu!”

Người mở thread này là một cô gái, mấy chục tầng trước đều là kể lể chuyện sau khi chủ thớt nhập học không lâu thì gặp một vị sư huynh nào đấy, vừa gặp đã trúng tiếng sét ái tình, âm thầm bám gót, còn đăng thêm mấy bức ảnh của nhân vật nam chính, rõ ràng là chụp trộm, hiệu quả ánh sáng cũng không tốt, có hơi mờ nhưng cũng không gây khó khăn cho mọi người để nhận ra thân phận của nam chính.

Cuối cùng lúc kết thúc trình bày chuyện năm nay vất vả lắm mới chọn được môn mà sư huynh này dạy, lòng tràn ngập vui mừng, ai ngờ buổi thứ hai sư huynh đột nhiên cho bài kiểm tra, tan nát cõi lòng, dù là như vậy, cô nàng vẫn thổ lộ nỗi lòng, sư huynh ngược em trăm ngàn lần, em vẫn coi sư huynh như mối tình đầu.

Có lẽ là vì nhân vật nam chính khá xuất sắc, sau đó là mấy chục bình luận sôi nổi.

Nhoáng một cái đỏ rực cả diễn đàn.

Tùy Ức xem một hồi lâu, mới phát hiện ba người bên cạnh hình như đều không thấy được điểm mấu chốt.

“Bức ảnh này chụp Tiêu sư huynh thật đẹp trai!”

“Phải, phải , đấy là lúc nào? Năm nhất?”

“Nhìn nhỏ thật!”

“…”

“Aizz…” Tùy Ức thở dài.

Sắc đẹp đàn ông gì đó đúng là đáng sợ.

Ai ngờ chẳng được bao lâu lại có chuyện tiếp, không biết vị nào biết chuyện đăng ảnh ban ngày Tiêu Tử Uyên trò chuyện cùng thủ trưởng quân khu lên, trong chốc lát, thread lại đổi vị.

Sinh viên mới trong trường đều hỏi thăm Tiêu Tử Uyên là đại thần phương nào, đám lão làng thì chịu trách nhiệm liệt kê những sự kiện tiêu biểu trong cuộc đời Tiêu Tử Uyên.

Có người biết chuyện nói Tiêu Tử Uyên thật đúng là gia thế hiển hách, nhìn cái cốt cách cao ngạo của anh ta là đoán đại khái rồi, còn nói hai từ, cậy tài khinh người, trời sinh lãnh đạm.

Tùy Ức xem qua một chút, Tiêu Tử Uyên đúng là người toát lên khí chất thanh sạch, lạnh lùng, nhưng sau khi tiếp xúc cũng phát hiện ra anh đối với người khác cũng tốt, đâu có vẻ cậy tài khinh người như theo lời người này.

Thread này quả nhiên là bị vây lại xem, mọi người đều xôn xao về Tiêu Tử Uyên.

Tùy Ức cười, không nhìn ra là Tiêu Tử Uyên – nam sinh lạnh lùng lãnh đạm lại có duyên như vậy, là trụ cột quần chúng quả nhiên rất quan trọng.

Sau đó lại có một ID lâu năm trong diễn đàn đứng ra nói, một người xuất thân danh môn, gia giáo tốt, từ nhỏ đã lớn lên trong hoàn cảnh được nâng niu, bợ đỡ như vậy, thế mà vẫn là một thiếu gia tài hoa hơn người, anh tuấn phi phàm, khiếm tốn, lịch sự, anh ấy không nên tự hào sao? Anh ấy không đáng kiêu ngạo sao?

Vừa có mấy câu này, mọi người đều gật gù có lý.

Sau đó lại có người nhiều chuyện chê chủ thớt không biết tự lượng sức, chàng trai mà ngay cả Dụ Thiên Hạ cũng không theo đuổi được cô với được tới sao?

Trong chốc lát, mọi người lại cảm thấy hứng thú với chuyện giữa Dụ Thiên Hạ và Tiêu Tử Uyên.

Tam Bảo tỏ vẻ hưng phấn, “Dụ sư tỷ nằm mà cũng trúng đạn rồi!”

Tùy Ức cảm thấy khả năng khai quật tin tức của quần chúng quả là vô hạn.

Càng không ngờ là, cô chẳng qua chỉ là đi phòng bên cạnh tìm bạn nói mấy câu, lúc về tình hình lại có biến đổi khủng khiếp.

Hà Ca Tam Bảo và Yêu Nữ dán trước máy tình cười bỉ ổi nhìn cô.

Tùy Ức hoảng sợ, “Các cậu làm sao thế?”

Tam Bảo vẫy cô, “Cậu cũng trúng đạn rồi!”

Tùy Ức qua xem, lập tức sửng sốt.

Một ID tên là Vua sự thật đăng một bức ảnh, ảnh chụp Tiêu Tử Uyên đứng cạnh Tùy Ức, không biết vô tình hay cố ý, anh hơi nghiêng người, từ góc độ này mà nhìn thì có vẻ như đang ôm lấy Tùy Ức, hai người dựa vào nhau, Tùy Ức trước ống kính má ửng đỏ, mặt mày cong cong như đóa hoa đào, càng hiếm là Tiêu Tử Uyên cũng nở nụ cười ấm áp.

Tùy Ức cẩn thận ngẫm lại, đó là bức ảnh chụp hồi họp hội sinh viên năm ngoái, lúc ấy cô bị ép uống mấy ngụm rượu, có hơi say nên mới mang cái vẻ kia, bức này cô cũng có, nhưng quan trọng là trong ảnh cũng có những người khác, giờ thì người bị cắt hết, nhìn đúng là có vẻ mờ ám không nói rõ được.

Vị Vua sự thật này lại đăng thêm mấy bức Tiêu Tử Uyên chụp cùng những người khác, trong đó đương nhiên có cả Dụ Thiên Hạ. Nhưng trên mặt đều là nụ cười lịch sự nhàn nhạt, khiến người ta cảm thấy hòa nhã nhưng cách người ta cả ngàn dặm, chỉ có mỗi tấm này là hình như cười phát ra từ nội tâm.

Mọi người đều tò mò cô gái này là ai.

“A Ức…” Yêu Nữ chuyển giọng gọi cô.

Tùy Ức nhíu mày, “Hơ … Có lẽ lúc ấy Tiêu sư huynh uống say, không kiểm soát được biểu cảm của mình.”

Yêu Nữ lầm bầm bên cạnh, “Tớ nhớ mỗi lần liên hoan Tiêu sư huynh đều uống nước trái cây.”

Tùy Ức giơ tay đầu hàng, “Được, được rồi, tớ cũng không rõ lắm.”

Lâm Thần ôm máy tính lẻn tới trước mặt Tiêu Tử Uyên, chỉ vào ảnh hỏi, “Đương sự, anh có gì để thanh minh cho bản thân không?”

Lâm Thần cứ tưởng Tiêu Tử Uyên vốn không thèm để ý chuyện này, ai ngờ cậu ta thế mà còn chăm chú nhìn trong chốc lát, còn mở miệng đánh giá, “Chụp được đấy.”

Lâm Thần hỏi thăm dò, “Tớ đăng lên nhé?”

“Được” Tiêu Tử Uyên lật một trang sách, thờ ơ trả lời.

Lại có một bình luận mới:

Nhân vật chính nói, bức này chụp được đấy.

Có lẽ là mọi người bị cái tin này làm cho kinh ngạc, một khoảng thời gian dài không có ai đăng bình luận tiếp, 1 phút sau, bình luận lại ầm ầm rộ lên.

A  a a a, đại thần lên tiếng!

Oa oa oa oa, đại thần nói thêm vài câu đi!

A a a a, đại thần đang thừa nhận đấy ư! !

Lại còn không ít nam sinh ngậm ngùi, aizz, một đóa hoa của học viện y lại bị người của học viện khác cướp mất rồi.

Trên màn hình không ngừng có bình luận mới.

Tùy Ức bật máy tính của mình lên, nhìn chằm chằm câu nói kia trên màn hình mà ngẩn người đỏ mặt.

Nhân vật chính nói, bức này chụp được đấy.

Một lúc lâu sau mới tắt máy, nằm trên giường trùm kín chăn lăn lộn.

Ba người bên dưới hả hê trên nỗi đau của kẻ khác.

“A Ức à, cậu đừng chối nữa!”

Hôm sau quả nhiên có rất nhiều người chẳng quen biết gì tìm đủ các loại lý do tới nhìn ngó cô, Tùy Ức thở dài, cô thật ra không buồn rầu vì việc này, cô là lo lần sau gặp Tiêu Tử Uyên có thể sẽ xấu hổ.

Buổi sáng Yêu Nữ đi học, ba người hẹn Yêu Nữ cùng tới canteen ăn trưa.

Vừa bước vào đã thấy Yêu Nữ ngồi trong một góc giơ tay vẫy các cô lại.

Bên cạnh còn một cô gái nữa, Yêu Nữ vừa gọi vừa nháy mắt với mấy cô, ba người ngầm hiểu.

Tam Bảo nhìn ngó, tiện miệng hỏi, “Này, bạn gái mới hả?”

Cô bé kia rõ là ngẩn người ra, nhìn Tam Bảo lại nhìn Yêu Nữ.

Hà Ca đập cho Tam Bảo một cái, “Nói cái gì thế! Sao lại mới được? Đây không phải người lần trước sao? Thay quần áo là cậu không nhận ra nữa hả?”

Tùy Ức nhìn cô bé kia mặt chuyển từ đỏ sang trắng, sắp hỏng đến nơi, bèn có ý tốt an ủi, “Đừng lo, tuy tính Yêu Nữ hơi kỳ quặc, nhưng với bạn gái là chân thành nhất, không vứt bỏ bạn đâu.”

Chiếc đũa trong tay cô bé kia rơi xuống trong nháy mắt.

Lúc đi lấy cơm, bốn người xúm lại hỏi.

“Cô bé này là ai?”

“Là bạn học ở khoa kiến trúc của tớ, tớ nói cho các cậu biết, cô này chán muốn chết, suốt ngày sính ngoại, quyết chí phải lấy cho được người nước ngoài, cả ngày đi mò trong trường tìm người nước ngoài, tìm thấy rồi thì dính như keo. Hôm nay tan học lại muốn ăn cơm với tớ, phiền muốn chết, không đá đi được, để dành cho các cậu tới dạy dỗ đấy!”

Tùy Ức tỏ vẻ không đồng ý, “Chúng ta luôn phải đoàn kết, yêu quý bạn học.”

Yêu Nữ ôm vai Tùy Ức cười gian trá, “A Ức, đừng khiêm tốn! Biết hôm nay cậu tâm trạng không tốt, tính công kích mạnh hơn bao giờ hết.”

Chọn đồ ăn xong quay về bắt đầu ăn cơm, còn chưa ăn được mấy miếng, cô gái kia quả nhiên bắt đầu mở miệng.

“Tớ hôm nay gặp được một chàng trai châu Âu trong trường, cao lớn, khỏe mạnh, còn cười chào hỏi tớ …” Mắt ngập bong bóng màu hồng làm cho cả bốn người đều không đành lòng.

Yêu Nữ cười xấu xa nháy mắt ra hiệu cho ba người.

Tùy Ức thở dài, có chút thương xót, “Có tốt nữa cũng vô ích thôi, tiếc là cậu không chứa nổi anh ta đâu.”

Không chứa nổi anh ta …

Không chứa nổi …

Cô bạn sính ngoại kinh ngạc, những người khác nghẹn cười yên lặng ăn cơm.

Tùy Ức lại thêm một câu, “Yêu Nữ cậu đã lăn lộn ở học viện y lâu thế rồi, không nói cho bạn gái cậu hậu quả “không chứa nổi sao? Chuyện của một nữ diễn viên Hồng Kông nào đấy với bóng gôn chính là vết xe đổ đấy!”

Chuyện này mình cũng tò mò tìm hiểu xem nó là cái gì, biến thái lắm, một đại gia nào đấy ở HK bệnh đến mức nghĩ ra trò nhét bóng golf vào … (tự nghĩ nhé) của một nữ dv, nhét 2 quả vào rồi không lấy ra được phải đi bệnh viện, cuối cùng đền tiền là vụ này chìm thì phải.

Cô bạn sính ngoại nào đấy lấy cớ chuồn đi rất nhanh, bốn người thở ra một hơi, tinh thần thoải mái.

Một lát sau, Tam Bảo lật đống thức ăn trong đĩa từ trên xuống dưới, rồi tức giận gõ đũa xuống bàn, “Không phải là ớt xanh xào thịt sao? Thịt đâu? Thịt đâu? Sao chỉ thấy ớt xanh?”

Yêu Nữ liếc cô một cái, thong dong đáp lại, “Có lẽ là bỏ trốn với cà chua bàn bên cạnh rồi?”

Hà Ca nhìn cô, “Được rồi, hôm nay cậu chưa ăn phải sâu trong ớt xanh là cũng coi như may rồi!”

Tam Bảo càng tức giận, nuốt liền mấy miếng cơm, kết quả nghẹn ứ.

Tùy Ức đưa canh cho cô, an ủi, “Đừng nóng, cà chua và thịt lợn, chúng nó ở bên nhau không hạnh phúc được đâu.”

“Phụt !” Tam Bảo phun canh.

Chếch chếch phía sau các cô vang lên một trận cười.

Tùy Ức quay đầu nhìn thấy Dụ Thiên Hạ tươi cười, cũng nhoẻn miệng, “Dụ sư tỷ.”

Dụ Thiên Hạ là bạn cùng lớp với Tiêu Tử Uyên, tuy là con gái học kỹ thuật, nhưng rất thanh tú, làm việc nhanh nhạy dứt khoát, mang phong thái phụ nữ hiện đại, mạnh mẽ, giỏi giang. Tùy Ức vẫn luôn khâm phục con gái mà học giỏi ngành kỹ thuật, hơn nữa tính Dụ Thiên Hạ cũng tốt, quan hệ giữa các cô cũng không tồi.

“Bốn em, lại đang bắt nạt người ta hả!”

“Đâu có, đâu có…”

Tam Bảo vung vẩy đũa, “Dụ sư tỷ ngồi xuống cùng ăn với bọn em.”

“Không được”. Dụ Thiên Hạ cười, “Chị ăn xong rồi sắp phải đi.”

“Tạm biệt sư tỷ.”

“Tạm biệt.”

Yêu Nữ nghiêng đầu ôm Tùy Ức, cười hỏi, “Aizz, A Ức, cậu nói xem Dụ sư tỷ có xem cái thớt kia hay không?”

Tùy Ức ngẩn người, Yêu Nữ không nói thì cô cũng quên mất. Có điều vừa rồi Dụ Thiên Hạ hình như cũng không có gì khác thường.

Cúi đầu lặng lẽ ăn cơm, “Yêu Nữ, tớ hận cậu, tớ quên hết rồi cậu lại nhắc tới nữa.”

Ba người kia cầm bát cười khì khì.

2 thoughts on “Ngoảnh lại mỉm cười, bắt đầu tình yêu – Chương 3: Sư huynh ngược em trăm ngàn lần.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s