Ngoảnh lại mỉm cười, bắt đầu tình yêu – Chương 2: Cao đoan hắc đúng là cao đoan hắc

Cao đoan hắc: ý là dùng ngôn ngữ văn minh, lịch sự, hài hước để nhạo báng, giễu cợt một người, sự việc nào đó, nghe thì có vẻ là khen nhưng thực ra là “chửi bằng ngôn từ cao cấp”.


Sau khi sinh viên mới nhập học, rất nhanh đã tới kỳ giáo dục quốc phòng, mỗi ngày trời vừa sáng là đã nghe thấy tiếng hành khúc lanh lảnh ở vườn trường, việc này ảnh hưởng nghiêm trọng tới giấc ngủ của “giáo chủ” Tam Bảo.

Mỗi tối, Tùy Ức xách nước ấm về đều thấy Tam Bảo đứng trên ban công khấn.

“Giáo dục quốc phòng không mưa, hu ú, nóng nực nắng cháy, hu ú, sĩ quan huấn luyện xấu xí, hu ú ~~, phạt mày đứng quân tư (đứng theo tư thế quân đội), giáo dục quốc phòng chính là tàn khốc như vậy! Ai cho chúng mày ầm ĩ lúc tao ngủ, ai bảo chúng mày tranh cơm với tao, trong lòng tao rủa ngàn ngàn vạn vạn lần, hôm nào mày học giáo dục quốc phòng hôm đấy nắng to. Tao rủa ngàn ngàn vạn vạn lần, hu ú, hu ú, mày học giáo dục quốc phòng hôm nào, hôm đấy nắng gắt!”

(Tớ quên mấy bà lên đồng thường hú như thế nào rồi :-?)

Nhìn thấy Tùy Ức bước vào liền gọi cô, “A Ức, mau tới khấn với tớ.”

A Ức vội xua tay, “Không cần đâu, ngài cứ tiếp tục.”

Tam Bảo nghiêm túc gật đầu, tiếp tục đứng ở ban công đọc thần chú.

Cô chân trước vào cửa, Hà Ca cũng theo sau lưng, cao giọng, “Mai họp lớp, mọi người tham dự đúng giờ!”

Tam Bảo ra vẻ không nghe thấy tiếp tục đọc thần chú, Yêu Nữ khinh khỉnh cười, “Chả liên quan gì tới tớ cả.”

Lúc đầu tuy là Yêu Nữ chuyển từ học viện y sang khoa kiến trúc, nhưng vẫn không đổi phòng, cho nên mỗi lần đều tỏ vẻ hả hê trước nỗi đau của người khác

Tùy Ức nhìn phản ứng của hai người, thay mặt quần chúng tỏ lòng biết ơn với bồ câu đưa tin, “Vất vả rồi!”

Hà Ca chắp tay, “Vì nhân dân phục vụ!”

Hôm sau ba người tới phòng học đúng giờ, vì chỗ ở của sinh viên nam và sinh viên nữ học viện y cách nhau cả nửa trường, nên mỗi lần họp lớp, bạn học Tam Bảo đều tận dụng khoảng thời gian có hạn mà tiến hành giao lưu với các bạn nam lớp chúng mình.

“Nhậm gia, dạo này có ‘hạt giống’ tốt không?”

“Có, có đấy, quay đầu lại đây tớ truyền cho!”

Tam Bảo trong cảm nhận của các bạn nam cùng lớp cũng giống con trai thôi, cho nên nam sinh bình thường gọi cô là Nhậm gia. Sự tồn tại của Tam Bảo chứng minh rõ ràng một chân lý, muốn xây dựng tình hữu nghị với đám sinh vật giống đực một cách nhanh chóng mà vững chắc, rất đơn giản, bạn chỉ cần thản nhiên nói với họ một câu, “Anh em, muốn ‘hạt giống’ không?”

Hạt giống: nghĩa đen đúng là hạt, mầm mống, trong việc truyền dữ liệu đồng đẳng thì là seed, và còn nghĩa nữa là tinh dịch >.<

Cách gọi là Nhậm gia này vốn có điển cố.

Năm ấy mới nhập trường, cả lớp họp mặt lần đầu, đến lúc tự giới thiệu, Tam Bảo đi lên.

“Tớ hơi hồi hộp, tớ thấy các bạn sau tớ cũng hơi hồi hộp, như thế này nhá, tớ kể chuyện cười cho mọi người, giảm bớt cảm giác hồi hộp và bầu không khí xấu hổ.”

Phía dưới lập tức vỗ tay trầm trồ khen ngợi.

“Xin hỏi sủi cảo là nam hay nữ?”

Phía dưới thảo luận ầm ầm, có người bảo nam có người bảo nữ.

Tam Bảo cười thần bí, “Đương nhiên là nam! Vì sủi cảo có bao da!”

Phòng học im phăng phắc trong nháy mắt.

Sủi cảo … có bao/ da

Có bao/ da

Có bao/ da

Da …

(Bao da ở đây có thể hiểu là lớp vỏ bánh sủi cảo, và bao da cũng có nghĩa là bao quy đầu) >.<

Tùy Ức Hà Ca và Yêu Nữ ba người cúi thấp đầu, không muốn thừa nhận người trên kia là bạn cùng phòng của họ nữa.

Nhậm gia một lần là nổi tiếng. Hậu quả của câu chuyện cười này là cậu nam sinh theo sau Tam Bảo đến khi tới lượt thì không nói nổi một lời.

Tam Bảo trò chuyện được một lúc lại tiến sang bên kia đổi đám người khác tán gẫu tiếp.

Trong đó một nam sinh hỏi, “Dạo này có cái lượt view đặc biệt hot, tuyển tập ghi bàn của zidane, các cậu xem chưa?”

Tam Bảo nhào qua hỏi, “Tề Đạt là ai?”

Tuyển tập … sút gôn … của Zidane …

Tuyển tập … sút/ gôn/ trong … của Tề Đạt


Câu này theo thứ tự gốc là “Tề Đạt Nội xạ môn tuyển tập”. Zidane phiên âm trong tiếng Trung là Tề Đạt Nội, bạn Tam Bảo không biết Zidane nên đọc tách tên của người ta ra, phần còn lại “nội xạ môn” (sút gôn trong?) có vẻ như có ý nghĩa giới tính nào đấy, mọi người cứ tưởng tượng, còn tớ thôi, tìm hiểu thêm đầu đen nữa :-ss

Mọi người im lặng, ra vẻ đang bận rộn, sờ đông sờ tây.

Tam Bảo còn đang ngây thơ chờ câu trả lời.

Tùy Ức không đành lòng, gọi cô về, “Tam Bảo…”

“Hả?”

“Dè dặt …”

Tam Bảo lại nghe theo quá dễ dàng, “Được rồi!”

Sau đó lại gia nhập vào một nhóm người khác.

Tùy Ức Hà Ca đều lắc đầu thở dài.

Một ngày lại một ngày qua đi, đợt giáo dục quốc phòng cho sinh viên mới cuối cùng cũng kết thúc, Tam Bảo nhìn một đám mặt mũi đen nhẻm trong trường cảm thấy thỏa mãn, lễ bế mạc đợt giáo dục quốc phòng hôm ấy bốn người rủ nhau đi ngắm các anh quân nhân.

Tam Bảo nhỏ giọng thầm thì, “Ôi, nhìn đi nhìn đi, cái cậu cao cao gầy gầy bên kia thật đẹp trai nha!”

Yêu Nữ nheo mắt liếc nhìn về phía xa xa, “Không phải cậu thích thư sinh hả, cậu này đen quá!”

Tam Bảo khoanh tay mặt chỉa chỉa, “Nhưng cậu này đen có cá tính, tớ thích!”

Tùy Ức dựa vào thân cây mệt mỏi muốn ngủ, cô vốn chẳng có hứng thú với các chàng quân nhân, tiếc là sáng sớm đã bị túm dậy buộc tham gia vào đội quân đi ngắm giai.

Cứ cách vài giây cô lại nghe thấy tiếng Tam Bảo xuýt xoa lên tiếng thể hiện tình thương mến thương với anh chàng quân nhân nào đấy, mà Yêu Nữ luôn dốc hết sức đả kích cô.

Sau khi duyệt binh, lễ bế mạc cuối cùng cũng xong, ba người lên đường về.

Mấy chiếc xe mang biển quân đội lướt qua người các cô, Tam Bảo bỗng chỉ phía trước, “Ôi, Tiêu sư huynh!”

Tiêu Tử Uyên và mấy nam sinh đi trước các cô đang nói chuyện gì đó, trên mặt là nụ cười nhàn nhạt.

Mấy chiếc xe kia sau khi lướt qua người họ rất mau đã dừng lại, một người đàn ông trung niên bước xuống xe, hình như là gọi tên Tiêu Tử Uyên.

Tiêu Tử Uyên nói gì đó với những người xung quanh, người khác rất nhanh đã rời đi, Tiêu Tử Uyên bước tới trước mặt người đàn ông kia cười cười nói nói.

Tam Bảo tỏ vẻ khó hiểu, “Ôi, người này không phải lãnh đạo quân khu gì gì đó lúc nãy mới lên phát biểu sao? Lúc nãy không phải rất nghiêm nghị sao, bây giờ sao lại cười tươi như hoa thế này.”

Yêu Nữ nhìn ngó, “Nhìn quân hàm hình như là quan không nhỏ đâu!”

Người đàn ông trung niên kia cười nói với Tiêu Tử Uyên mấy câu, rồi vỗ võ vai Tiêu Tử Uyên, nhanh chóng vào xe rời đi.

Tam Bảo nghển cổ nhìn chiếc xe đã đi xa, “Mọi người nói Tiêu sư huynh là quý tộc màu đỏ căn chính miêu hồng, có lẽ là thật đấy.”

Qúy tộc màu đỏ, căn chính miêu hồng: nhà có gốc gác cộng sản, theo cách mạng.

Tùy Ức tỏ vẻ kỳ quái gật đầu, “Chắc là thật.”

Lời nói việc làm và loại khí phách bẩm sinh trên người anh đương nhiên không thể là con cháu gia đình bình thường được.

Tiêu Tử Uyên nhìn chiếc xe rời đi, bỗng nhiên nhìn về phía này.

Ba cô đờ người, rình mò lại bị người ta bắt gặp.

Lên tiếng chào hỏi một cách cứng nhắc, đành bỏ con đường trước mặt chuyển sang đi lối đường vòng khúc khuỷu để về phòng.

Thứ năm, lại tới khu dạy học của học viện cơ khí, vào lớp thế mà kín hết chỗ.

Tùy Ức quay đầu nhìn số phòng học, lại nhìn cả phòng đầy người đang vui vẻ phấn chấn, lặng lẽ hỏi, “Chúng ta vào nhầm phòng rồi à?”

Hà Ca dở di động xem thời khóa biểu dò số phòng, “Đúng rồi mà, phòng 305 tòa nhà cơ khí, chính là chỗ này mà …”

Đằng sau, một cậu sinh viên đeo kính nhã nhặn lịch sự giải thích nghi vấn cho họ, “Hàng năm Tiêu lão đại dạy thay đều thế này, rất nhiều sinh viên nữ tới nghe.”

Tam Bảo gật gù đắc ý kéo dài giọng, “À, hiệu ứng soái ca!”

Bốn người vất vả lắm mới tìm được chỗ trống ở hàng ghế thứ hai từ dưới lên thì chuông vào lớp.

Tiêu Tử Uyên theo tiếng chuông bước vào, bộ thường phục vàng nhạt anh mặc lại càng tôn thêm vẻ tuấn tú, khiến cho cả lớp hỗn loạn một trận.

Tùy Ức nhìn thấy đầu mày anh hơi nhíu một chút, rất nhanh đã phẳng lại, vẻ mặt tự nhiên bắt đầu giảng bài.

Tùy Ức vẫn chơi xếp hình, Hà Ca vẫn học tiếng Anh, Tam Bảo vẫn đọc tiểu thuyết, Yêu Nữ vẫn dở di động gửi tin nhắn đùa bỡn chàng trai nào đó.

Tùy Ức mỗi lần xếp xong một khối, bắt đầu xử khối tiếp theo sẽ ngẩng đầu liếc xem tình hình trên bục giảng, mỗi lần cô ngẩng đầu đều cảm thấy Tiêu Tử Uyên như cố ý như vô tình liếc cô một cái, nhìn kỹ lại, anh hình như vốn chưa từng nhìn về phía cô.

Sau vài lần, dù cô tự nhận là có trái tim kiên cường nhưng cũng hơi chột dạ, bỏ di động xuống, bắt đầu nghe giảng.

Tam Bảo ngẩng đầu liếc cô một cái, “Nhanh thế đã hết pin à?”

Tùy Ức bèn nhân tiện hùa theo, “Ừ, chiều nay quên sạc pin.”

Ai ngờ Tùy Ức vừa mới chuẩn bị nghiên cứu bài cẩn thận thì lại xảy ra chuyện, tiếng ồn ào phía dưới càng lúc càng lớn.

Sinh viên nữ khắp phòng đều đang phàn nàn, “Sư huynh, nhàm chán quá, chẳng thú vị tí nào, chúng em không hiểu.”

Tiếng phụ họa cũng theo đó mà nhao nhao.

“Đúng thế, sư huynh, đừng nghiêm túc như vậy, chúng ta tâm sự chút đi!”

Tiêu Tử Uyên dựa vào cạnh bàn giáo viên, một tay đút túi quần, tay kia chống lên bàn, cười quét phía dưới một vòng, “Nhàm chán hả? Vậy chúng ta tiến hành chút hoạt động mới mẻ kích thích nhé?”

“Được được!” Một đám người lập tức phấn chấn tinh thần.

“Hỏng rồi … Đại thần sắp tung chiêu.” Giọng nam hơi bất đắc dĩ vang lên phía sau Tùy Ức, cô quay đầu nhìn, là cậu sinh viên mới nói chuyện với các cô lúc ở cửa phòng học, có điều cậu ấy bây giờ mặt mày xám xịt.

Chỉ thấy Tiêu Tử Uyên mỉm cười, “Được, vậy bây giờ mỗi người lấy ra một tờ giấy, viết tên, mã số sinh viên, ngành học.”

Mọi người không biết Tiêu Tử Uyên đang định làm gì, tưởng là có trò gì thật, đều làm theo.

Tùy Ức nhìn Tiêu Tử Uyên, trước mặt bỗng hiện lên khuôn mặt khóc lóc của cậu sinh viên kia, lập tức có dự cảm không lành, tiếp theo đúng là chẳng có tin gì tốt.

“Viết xong hết rồi hả?” Tiêu Tử Uyên vẫn tươi cười như trước, “Mở tài liệu trang 68, làm đề luyện tập số ba rồi nộp lên, lấy làm điểm thường xuyên.”

Phía dưới lập tức vang tiếng kêu rên, đại thần vừa tung chiêu trong nháy mắt xác chết khắp chốn, thật là thảm kịch nhân gian.

Phấn trong tay Tiêu Tử Uyên vèo một đường cong trong không khí rồi nhảy vào trong hộp bút, nét cười trên mặt càng rực rỡ, “Các em biết đấy, học viện cơ khí chọn môn học là không thể qua loa, hơn nữa giáo sư Trương Thanh – một trong bốn tên tuổi lớn của trường chính là người ra đề môn này, giáo sư Trương Thanh trước giờ ra bài thi thì độ khó đều là quét sạch toàn trường, tin là mọi người đều được nghe rồi. Ở đây nhắc nhở chút, giáo sư Trương Thanh dạy học 30 năm, tới bây giờ chưa cho sinh viên nào được đi cửa sau, cho nên, nếu những bạn sinh viên học ngành khác muốn qua môn này thì không thể để mất điểm thường xuyên được, thế nào, tỉnh táo lại chưa? Còn nhàm chán nữa không? Kích thích không? Thú vị không?”

Tùy Ức nhìn Tiêu Tử Uyên mỉm cười nhẹ nhàng chầm chậm nhả ra bốn câu hỏi, thật lòng cảm thấy Tiêu Tử Uyên là cao đoan hắc, cô ngồi ở đằng sau, tầm nhìn tốt, nhìn khắp phòng học mặt mày ủ ê mà không kìm được bật cười.

Nghe thấy Tùy Ức cười, ba người tâm hồn còn đang treo ngược cành cây quay đầu mơ màng nhìn Tùy Ức, “A Ức, có chuyện gì thế? Ầm ĩ như này, tan học rồi à?”

Tùy Ức ngẫm nghĩ, dùng lời ít ý nhiều khái quát toàn bộ sự việc cực kỳ có ảnh hưởng về sau, “Có lẽ là, chúng ta sắp tạch môn này rồi.”

Tùy Ức nhìn chằm chắm đề bài trang 68 kia trầm tư suy nghĩ, móc hết những kiến thức về khoa học tự nhiên còn sót lại từ hồi trung học ra.

Bới ra chút kiến thức còn sót lại, vạch mấy vạch trên giấy cũng chẳng hiểu được, chỉ có thể tiện tay vẽ cái biểu đồ phân tích lên dọa người tí thôi.

Tam Bảo chép bên này một tí, bên kia một tí, miệng còn oán trách, “A Ức, chúng ta nói thế nào cũng là người quen của Tiêu sư huynh, anh ấy sẽ không để chúng ta tạch chứ?”

Tùy Ức ngẩng đầu nhìn cái bóng cao ngất ở giữa phòng học kia, cô cúi đầu viết tên mình trên một góc giấy, nhân tiện nhẹ nhàng mở miệng đánh vỡ ảo tưởng của Tam Bảo, “Ngắm soái ca là phải trả giá đắt.”

Sau đó nhìn Yêu Nữ ý tứ sâu xa, “Đùa bỡn soái ca thì giá còn đắt hơn!”

Yêu Nữ nhếch mi, biết Tùy Ức có ý gì, bỏ di động xuống cười quyến rũ chết người, “A Ức, lại đây cho tớ chép một chút!”

Hà Ca chặn cướp giữa đường, “Này, Yêu Nữ, cậu chuyển sang khoa kiến trúc đã hơn một năm, thế nào thì cũng hiểu biết chút ít chứ!”

Yêu Nữ bĩu môi, “Kiến trúc khác xa cơ khí!”

Tùy Ức không đành lòng nói, “Thật ra … Tớ cũng không biết, trên đấy là viết bừa đấy.”

“Khỉ thật!” Ba người cùng buông tay, Tùy Ức nhìn bài kiểm tra của mình lững lờ lững lờ trôi trong không trung rồi rơi xuống đất, cô khẽ thở dài, sớm biết thì không thẳng thắn như vậy rồi, ba người này thật là.

Tùy Ức vừa định xoay mình nhặt liền nhìn thấy một đôi tay khớp xương rõ ràng nắm lấy một góc tờ giấy, nhặt tờ giấy lên nhìn vài lần rồi đặt trên góc bàn cô.

Tùy Ức khốn đốn.

Vốn tưởng đã xong, ai ngờ cái tay kia lại cầm lấy di động bên cạnh, trượt bàn phím ra là nhìn thấy trò chơi đang chơi dở, ngón tay mảnh khảnh nhấn vài cái là bỏ di động xuống, xoay người quay lại bục giảng.

Tùy Ức cúi đầu lệ rơi đầy mặt, đi học chơi game bị bắt rồi.

Lúc tan học, khắp cả phòng học chẳng ai cam lòng mà vẫn phải lên bục giảng nộp bài, bốn người nhìn nhau ủ rũ.
“A Ức, không thì cậu đi nói hộ với Tiêu sư huynh đi?” Tam Bảo vò đầu bứt tai.

Tùy Ức im lặng.

Tiêu Tử Uyên nhìn thì có vẻ dễ nói chuyện, nhưng thật ra là vô cùng có nguyên tắc, làm sao cô có thể lung lay được.

“Yêu Nữ, không thì cậu đi đi?”

Yêu Nữ bĩu môi, “Bài học kinh nghiệm kia tớ còn nhớ, cái loại người liếc mắt tùy tiện một cái cũng có thể giết người, tớ không bao giờ động vào nữa.”

“Hà Ca, cậu không phải trong hội Taekwondo sao, không thì cậu đi mai phục giữa đường cướp lại bài kiểm tra đi?”

Hà Ca nhìn Tam Bảo, “Tam Bảo à, cậu biết không, tớ nghe nói Tiêu sư huynh nghỉ hè hàng năm đều bị người trong nhà đưa tới rèn luyện trong quân đôi, nghe nói một chiêu ‘cầm nã thủ’ của anh ấy xuất quỷ nhập thần, cậu bảo tớ đi cướp đồ trong tay anh ấy, tớ muốn chết hả, muốn chết, vẫn muốn chết hả?

Ba chữ cầm nã thủ có nghĩa đơn giản là thủ pháp sử dụng mười ngón tay để bắt giữ, vô hiệu hóa một người đang đánh với mình. Bạn nào có hứng thú thì google thẳng tiến nhé, đọc có vẻ lợi hại :P

Tam Bảo phóng khoáng đập bàn, “Tớ không vào địa ngục ai vào địa ngục!”

Nói xong liền bước tới, tươi cười chào hỏi, “Tiêu sư huynh, chào buổi tối.”

“Chào buổi tối.” Tiêu Tử Uyên ngẩng đầu liếc cô một cái, thản nhiên trả lời.

Một cái liếc mắt kia khiến Tam Bảo lập tức ngoan ngoãn nộp bài lên.

Sau khi trở về mọi người hỏi, “Cứ như thế à?”

Tam Bảo gật đầu, “Cứ như thế thôi? Các cậu muốn thế nào nữa?”

Ba người không nói gì liếc mắt khinh bỉ lấy túi rời đi.

Bọn họ đi khỏi tòa nhà cơ khí, dọc đường đi mọi người chung quanh đều đang bàn tán chuyện này, Tùy Ức thầm nghĩ, không biết tối nay Tiêu Tử Uyên phải hắt xì bao nhiêu lần nữa.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s