Thịt thần tiên – Chương II (2.1)

Trong chớp mắt hè tới đuổi xuân đi, trong hồ nước Thanh Hư Quan lá sen san sát che kín cả bầu trời.

Dung Trần Tử không đuổi Hà Bạng đi, cũng không cho nàng tiếp cận nơi ở của mình nữa. Hà Bạng chẳng có nơi đi, thường xuyên nằm phơi nắng ở tảng đá to trong hồ nước. Thanh Huyền trong quan cảm thấy hứng thú với con trai thỉnh thoảng lại bò lên tảng đá phơi nắng kia, thường xuyên làm ít bánh viên xanh (1) tới cho nó ăn.

Một đến hai đi, Hà Bạng này mỗi ngày đều bò lên tảng đá đợi Thanh Huyền tới đưa bánh.

Dung Trần Tử lòng rất buồn bực, cảm thấy con Hà Bạng này thật chả có khí tiết gì cả. Hà Bạng lại chẳng cân nhắc nhiều đến thế, ngày ngày vẫn thèm thuồng bánh viên như cũ. Thanh Huyền là đại đồ đệ của Dung Trần Tử, tuổi vẫn chưa quá 18, dung nhan tuấn tú. Hà Bạng được nó cho ăn nửa tháng, rốt cuộc có một ngày cũng chạy tới chỗ ở của Dung Trần Tử.

Nó trèo lên chiếc giường la hán kia: “Dung Trần Tử, ta thích Thanh Huyền.”

Dung Trần Tử đang dở “tảo vãn công khóa kinh” – cuốn kinh sớm đã thuộc nằm lòng, cũng chẳng nói gì. Hà Bạng lại lăn tới lăn lui bên cạnh hắn: “Dung Trần Tử, ta muốn thân thể hắn.”

Dung Trần Tử bỗng dừng tay lật sách: “Có ý gì?”

Hà Bạng dụi dụi vào lòng hắn, tựa đầu lên trang sách, tóc đen trải ra chiếm nửa giường, như mây như ngọc: “Ta cần một cái con rối, ta muốn thân thể hắn.”

Con rối là bùa hộ mệnh của yêu vật, vẻ mặt Dung Trần Tử nghiêm lại, chút không vui trong lòng lại hóa thành khói nhẹ: “Làm bậy! Tùy tiện hại tới tính mạng người khác, cô vẫn còn muốn tu thành chính quả sao.”

Hà Bạng duỗi mình: “Ta có thể dụ hắn phá giới, giảm tuổi thọ của hắn, hắn làm nhiều việc bất nghĩa, sau khi đột tử, thân thể tự nhiên là sẽ thuộc về ta. Mà thân hắn là người tu đạo, tự mình làm sai bước nhầm, cũng không liên quan gì đến ta.”

Dung Trần Tử lại bắt đầu lắc đầu thở dài, sau một lúc lâu hắn khẽ vuốt tóc Hà Bạng: “Thanh Huyền là đại đệ tử của ta, sau khi ta chết hắn sẽ kế thừa Thanh Hư Quan, cô không được có rắp tâm gì với hắn. Còn nữa, hắn thực ra cũng chẳng có gì xinh đẹp.”

Hà Bạng gối lên đùi hắn, ánh mắt hoài nghi: “Không xinh đẹp?”

Dung Trần Tử gật đầu đáp như đinh đóng cột: “Không xinh đẹp.” Hắn vuốt vuốt tóc nàng, giọng nhẹ nhàng, “Lần sau nếu có người thích hợp, ta để ý thay cô.”

Từ đó về sau, Dung Trần Tử không cho đệ tử lui tới hồ nước ở thiên viện nữa.

 

Mà Hà Bạng lại quay về chỗ ở của Dung Trần Tử, Dung Trần Tử sợ nàng quấy rối, mỗi lần có việc ra ngoài đều cho phép nàng đi theo. Gia chủ đương nhiên cũng thấy kỳ lạ, nhưng pháp sư không nói, không ai dám hỏi, tiếp đón nàng ta như khách quý.

Phần lớn thời gian nàng ta đều ngủ gật trong nhà người ta, chỉ khi nào Dung Trần Tử cần giúp một tay, giúp xong rồi về quan lại có thịt ăn. Dung Trần Tử trước kia coi nàng như bằng hữu, bây giờ coi nàng thành tay sai, ngày thường lại dung túng một cách đặc biệt, bình thường cũng không so đo với nàng nữa.

 

Đêm giữa hè, sao thưa trăng sáng. Hoa sen trong hồ nở rộ, hương tỏa ngan ngát.

Dung Trần Tử cầm hai chiếc bánh viên, đợi bên hồ cũng được một nén hương rồi, hắn cuối cùng không chờ nổi bèn xuống nước.

“Yêu tinh đạo gia đã gặp không ít, nhưng vô dụng như cô vẫn là kẻ đầu tiên!” Hắn lấy cái cuốc hoa moi Hà Bạng ra khỏi khe đá, “Lần sau đừng bò sang bên này nữa!”

Hà Bạng bị kẹt cũng đến nửa ngày rồi, nàng ta thòm thèm: “Trong khe đá có nhiều rong, rất nhiều rất nhiều nhá!”

Dung Trần Tử cho nàng ăn bánh viên: “Hôm nào bảo Thanh Tố lấp khe đá này đi.”

Hà Bạng hóa thành hình người, vẫn là khoác áo choàng đen như cũ, nàng ăn bánh nắm, cả người đều dựa hết trong lòng Dung Trần Tử. Dung Trần Tử bực mình: “Ngồi cũng không nên hồn, không có xương hả?”

Hà Bạng giận dữ: “Hà bạng nhà ngài có xương sao?”

Dung Trần Tử nhón lấy một miếng bánh nếm thử, mỉm cười: “Cũng phải.”

 

Khi rau tô (2) cũng không còn tươi non, cây ngải cũng héo, rau khúc (3) cũng đến lúc khó mà thu nhặt được, Thanh Hư Quan không làm bánh viên nữa. Thu tới giục lá rụng, cũng khiến hoa quế nở.

Lúc này ở tổ trạch nhà tướng quốc có chuyện ma quái, đặc biệt phái người đến mời, Dung Trần Tử không thể không đích thân đi. Hắn không yên tâm để Hà Bạng lại trong quan, vẫn dẫn nàng theo như cũ.

Đương kim thánh thượng ức phật trọng đạo (coi trọng Đạo giáo hơn Phật giáo), Thanh Hư Quan lại là đạo quan nổi danh, tướng quốc cũng ân cần chu đáo đối đãi vị Tri Quan này. Dung Trần Tử ngồi lên ghế Tri Quan, khách khí xa cách. Hà Bạng cũng chẳng thèm để ý này kia, điểm tâm ở phủ tướng quốc rất đầy đủ, nàng ngồi trước mâm, Dung Trần Tử thì xuống cái giếng ở hậu viên bắt yêu.

Kẻ tác quái lần này là một con hồ ly tinh, mê hoặc nhị công tử của phủ tướng quốc, làm náo loạn cả nhà từ trên xuống dưới. Dung Trần Tử xuống tới đáy giếng, thấy xương khô khắp cả giếng, biết hồ yêu này tính tình hung tàn. Lo nó chạy trốn sẽ làm tổn thương người khác, liền dặn Hà Bạng bảo vệ trên miệng giếng, bảo vệ cả nhà tướng quốc.

Hà Bạng bê một đĩa điểm tâm ngồi trên thành giếng, đáp qua quýt: “Đi sớm về sớm.”

Trước giờ hồ ly tinh đều rất đẹp, con hồ ly tinh mà Dung Trần Tử nhìn thấy dưới đáy giếng này cũng không phải ngoại lệ. Gặp được Dung Trần Tử, đôi mắt đẹp của nó như lấp lánh ánh nước: “Đạo trưởng sao phải tuyệt tình như vậy,” quần áo nó đã cởi được một nửa, ngón tay gần như đã chạm tới trán Dung Trần Tử, thần thái nửa kinh sợ, nửa ham muốn lại nửa hờn dỗi, “Thật ra hàng yêu trừ ma làm sao so được với chăn ấm cùng giường, cùng làm thần tiên?”

Xiêm y của ả vốn đã mỏng manh, nay thì đã sắp phô bày hết thảy. Dung Trần Tử nhíu mày, chợt nghe thấy Hà Bạng trên miệng giếng kia cười ha ha: “Tri Quan, ngài cứ tạm làm một trận thần tiên với cô ta đi, ta canh cho ngài.”

Trong giếng âm khí thịnh, âm khí lại hỗ trợ tà khí, có lợi cho yêu vật. Dung Trần Tử lấy ra một lá cờ lệnh cắm trên mặt đất, quẳng bùa tiết âm bổ dương (thêm dương giảm âm). Sau nửa canh giờ, hắn một kiếm chặt đứt yết hầu hồ yêu, hận không thể nhào lên cắt đứt đầu lưỡi Hà Bạng kia được.

Đang nghỉ ngơi trên miệng giếng, Hà Bạng kia nhìn hắn, khuôn mặt mỉm cười rực rỡ như trăng non mới mọc. Ý nghĩ muốn cắt đứt lưỡi nàng của Dung Trần Tử lại như hương hoa quế này, nhạt đến không còn vết tích.

 

Đợi cúng bái hành lễ cho nhị công tử xong, hắn thay quần áo tắm rửa lại một lần trong phủ tướng quốc. Tướng quốc lại đón hắn vào sảnh một lần nữa, Hà Bạng kia là cái đồ tham ăn, vẫn đang thưởng thức điểm tâm. Tướng quốc giờ đang tôn thờ Dung Trần Tử như thần linh, đương nhiên sẽ không bạc đãi vị “tiểu pháp sư” này.

Hà Bạng thấy khóe môi hắn nhếch lên thành hình quả đậu, điểm tâm trong tay đã ăn được một nửa, nàng giơ tay đưa cho hắn: “Cái này ngon này!”

Dung Trần Tử hơi giật mình, liền cứ thế ăn nửa miếng bánh hoa anh đào (4) trong suốt còn lại trong tay nàng kia.

“Không tồi.” Hắn nhẹ giọng nói. Hai đệ tử theo sau hắn – Thanh Huyền, Thanh Tố há hốc miệng cả nửa ngày không ngậm lại được.

————————————————————————————————————————————————————

(1) Thực ra bánh này gọi là Thanh đoàn tử. Để làm được loại bánh này, người ta ép lấy nước một lại cỏ mọng có tên là “Tương mạch thảo”, sau đó trộn với bột nếp đã xay nhuyễn thành một thứ bột ướt mịn. Nhân bánh là bột đậu xanh trộn đường. Đặt một viên nhân bánh và một miếng mỡ lợn nhỏ vào vỏ bột, vê tròn rồi xếp vào lồng hấp, hấp cách thủy đến chín. Khi lấy bánh ra khỏi lồng hấp, người ta lấy dầu thực vật quét đều lên khắp bề mặt bánh, khi đó bánh mới hoàn thành. Thanh đoàn tử có màu xanh bóng như ngọc, vị mềm, thơm, ăn vào thấy ngọt mà bùi, béo mà không ngấy.

(2) Rau tô: ở TQ gọi là Nê hồ thái, vị hơi cay, tính mát; có tác dụng khư ứ sinh cơ, chỉ huyết, thanh nhiệt giải độc, tiêu thũng.

(3) Rau khúc: ở TQ gọi là Thử khúc thảo, có vị ngọt, tính bình có công dụng khu phong, tán hàn, hóa đàm chỉ khái, lợi thấp, giải độc.

(4) Bánh hoa anh đào (Mộc hoa cao): search hình ra thấy như này, nhìn đẹp quá 

Chương trước tên đệ tử là Tố Thanh, chương này lại là Thanh Tố, chẳng biết có phải bug không nữa, chẹp, tác giả post thế nào mình cộp lại thế ấy 

Hế hế, ngoài lề tí, dạo này mình bị nghiền bài này 

Có ai biết truyện nào có thể lấy bài này làm theme song được không, hay có truyện thanh mai trúc mãi nào đặc sắc chút giới thiệu cho mình với 

13 thoughts on “Thịt thần tiên – Chương II (2.1)

  1. Bạn à, mình thấy hơi khó hiểu. Truyện thịt thần tiên bạn đang làm là uyển ngắn của truyện thịt thần tiên bên Kites à? Giới thiệu giống nhau mà cốt truyện lại nhau hoàn toàn. Nhưng mà tớ thích truyện này hơn nhiều. À mà bạn sinh năm bao nhiêu? Mình năm 95. Gọi bạn thấy hình như không đúng lắm thì phải!!!!!!

    • Truyện này viết trước truyện kia 3 năm, tên nv và một số tình tiết giống, có thể dựa trên đoản văn này mà tác giả phát triển thành bản tiểu thuyết kia nhưng về cơ bản thì không liên quan đến nhau nhé ;)
      Hí hí, mình sinh năm 91 … già rồi :-<

  2. Nhất độ hoa quân viết truyện ít khi miêu tả nam chính nhỉ ss? thịt thần tiên này mới đọc Tri quan la e tưởng tượng đ

  3. Nhất độ hoa quân viết truyện ít khi miêu tả nam chính nhỉ ss? thịt thần tiên này mới đọc Tri quan la e tưởng tượng đến một lão đạo sĩ râu tóc bạc phơ cơ (_ _”)!

    • Thực ra thì Dung Trần Tử là Tri Quan rồi, chắc cũng không thể quá trẻ, cơ mà cứ tin là các bạn ấy là đạo sĩ, tu luyện nhiều, thuật pháp này nọ, thế nào thì cũng là dung mạo tuấn tú, cơ thể cường tráng thôi ;))
      Bản tiểu thuyết cũng có tả lướt cơ thể nam chính mà :”>, mà ngoài Thịt thần tiên thì ss cũng chưa đọc truyện nào khác của Nhất Độ Quân Hoa cả, thấy thiên hạ kêu gào thảm quá … ko dám đọc :-ss

      • “Dung mạo tuấn tú, cơ thể cường tráng” là đủ dùng rồi :”>….adzaa…e đoán chắc là tầm 30 đi \(≧∇≦)/
        e nghĩ gout truyện of ss giống e, không đọc mấy truyện ngược nhiều được. e có đọc thêm 1 truyện võng du “anh mở đường em yểm trợ” bên nhà lạc hoa cung ấy, ss có hứng thú thì qua xem ^^
        “Lucky I’m in love with my best friend” từng 1 thời như vậy…cơ mà SE ╮(╯_╰)╭…
        ss có đọc truyện “Thay đổi vận mệnh” chưa?

      • ss đọc ít lắm em ạ :D … dạo này lại phải phân chia thời gian ra xem show nữa :P, đâm ra toàn là đọc truyện trước khi đi ngủ thôi, 2 truyện em giới thiệu ss chưa đọc, hôm nào thử đi hóng hớt xem ^^

        Sẽ là một vận may khác, một cơ duyên khác em ạ ;)

  4. Cảm ơn bạn :) Con Hà Bạng này ngộ ghê :) không biết mối tình giữa yêu và đạo sĩ sẽ thế nào đây ~~~
    Mà cái bánh hoa anh đào trông thơm ngon quá cơ chẹp chẹp

  5. Bữa e đi xem bói nói 22 tuổi (chắc là tuổi mụ) yêu mới đến vs nhau được lẫn, còn hơn 1 năm nữa, nên sẽ bám nhà ss dài dài hehe. mà k FA cũng lót chiếu ngồi hóng luôn :”>
    Truyện Thay đổi vận mệnh là ss sam làm xong ngừng, nhưng mà e thích, dễ thương lắm cơ, giá như có ng mần tiếp >_<

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s