[QNCB] Chương 8 : Tầm hoan

Tiểu Tần cung nằm ở số 38 đường Cửa Nam, là nơi hoa lệ nhất phố này.

Trích từ một câu nằm trong “Quá Tần luận” – Triêu ca dạ huyền, vi Tần cung nhân. (Sáng hát tối đàn, để thành cung nhân hầu vua Tần)

Một nơi yên hoa, lại mang cái tên khí thế như vậy, thật không thể xem thường.

Tiểu đồng đón khách ngoài cửa cũng thanh tú đến mức khiến người ta muốn phạm tội, hắn liếc ta và Tiểu Lộ Tử một cái, liền bước lên nghênh đón ta.

“Hai vị khách này trông rất lạ, tới lần đầu ư?”

Tiểu Lộ Tử run lẩy bẩy, kéo ống tay áo ta, run giọng: “Bệ ….. tiểu thư, người đừng tự sa ngã, Thái Thượng hoàng mà biết, Tiểu Lộ Tử bị hoạn chín đời cũng không đủ…”

Ta vỗ đầu hắn, cười híp mắt nói: “Ngươi không nói, ta không nói, ai biết? Tiểu Lộ Tử, ngươi chính là quả ….. là tâm phúc của tiểu thư ta! Chính là điều họ gọi là giúp hoàng đế làm một chuyện tốt không bằng giúp hoàng đế làm một chuyện xấu, ngươi thấy ta coi trọng ngươi như vậy, đến thanh lâu cũng đưa ngươi theo, hôm nay ta bao riêng một phòng, ngươi cũng không cần phải tiết kiệm tiền cho ta. ”

Tiểu Lộ Tử buồn rười rượi. “Tiểu Lộ Tử, ‘Tử’ như vậy rồi …. Còn có thể làm gì?”

Ta không thèm để ý đến hắn, nhấc chân bước vào Tiểu Tần cung, tiểu đồng kia ngăn ta lại, hỏi tên họ ta, là người nhà quan mấy phẩm.

Tiểu Tần cung này cũng có quy tắc vào cửa.

Ta đáp bừa lại một câu: “Cô Tô quận chúa, Lưu Lăng.”

Tiểu đồng bỗng hiểu ra, mỉm cười nói : “Tiểu nhân có mắt như mù, thất lễ rồi. Quận chúa tới tìm Hầu gia phải không.”

Ta ngây người.“Hầu gia?”

Tiểu đồng kia cười theo nói: “Đúng vậy, Phương tiểu hầu gia đang ở trên lầu nghe khúc ạ.”

Khóe miệng ta giật giật — việc này, cũng khéo quá đi!

Nhắc tới chuyện này, phải nhắc tới Lưu Lăng. Lưu Lăng và ta coi như bà con, họ hàng qua rất nhiều tầng, vốn là cách khá xa, nhưng bởi vị cậu ruột của nàng, cũng là cậu họ của ta, quan hệ giữa cậu và ta không tồi, bởi vậy đến thế hệ của nàng, quan hệ với hoàng gia cũng gần gũi hơn một chút.

Cậu ruột Lưu Lăng họ Phương tên Chuẩn, mẫu thân ta phong hắn làm Tiêu Dao Hầu, đuổi hắn đi cách xa đế đô, lại chỉ hôn cho hắn, cưới một vị nổi danh cọp cái, nói là lấy bạo chế bạo, mới có thể khiến lãng tử quay đầu. Tiêu Dao Hầu cậu họ của ta có quay đầu hay không ta không biết, nhưng dù thế nào cũng để Phương gia bọn hắn có người nối dõi.

Việc cậu họ bị mẫu thân ép chỉ hôn, nguyên nhân trực tiếp chắc là do hồi ta 8 tuổi, hắn đưa theo ta đến Tiểu Tần cung chơi bị mẫu thân phát hiện.

Ta không giống những nữ tử hoàng gia khác, mẫu thân và phụ quân đều cảm thấy ta nên ra ngoài nhiều một chút mới hiểu được nỗi khó nhọc của dân chúng, bởi vậy Nhị cha và Tam cha vào nam ra bắc đều đưa ta theo, ta được mở mang không ít, nhưng mấy vị cha dứt khoát không thể đưa ta đến những nơi bất lương.

Năm 8 tuổi ấy, cậu họ tới đế đô, ở một thời gian dài, tha ta đi một vòng quanh đế đô, cuối cùng thần thần bí bí nói với ta là đưa ta đi xem trò hề của nam nhân. Lúc đó, ta còn chưa cao bằng một nửa người trưởng thành, trên đầu vấn hai nắm màu hồng phấn, mặt còn ngây thơ theo hắn vào Tiểu Tần cung, thị đồng canh cửa nhận ra hắn, mắt nhìn có vẻ mờ ám, nói: “Phương tiểu hầu gia, lâu lâu không gặp, con gái đã lớn như vậy ưa? Dẫn cả con gái vào Tiểu Tần cung, Phương tiểu hầu gia quả nhiên là danh sĩ tự phong lưu!”

Cậu họ sặc một hơi, nói: “Con gái cái gì, bản hầu gia còn chưa lấy vợ đâu. Đây là cháu ruột ta, Cô Tô quận chúa, tiểu Lưu Lăng. »

Hắn đương nhiên không dám nói ra thân phận thật của ta, bèn lấy tên đứa cháu bằng tuổi ta ra giả mạo, cũng không có ai nghi ngờ. Đó là lần đầu tiên ta biết đến nơi phong nguyệt, cậu chỉ vào các chị gái xinh đẹp tựa thần tiên nói với ta : « Đậu Đậu, đây gọi là thiên thượng nhân gian. »

Có điều ta cũng chẳng chiêm ngưỡng được bao lâu, ngồi chưa được một lát, một chén trà nhỏ chưa uống xong, Tam cha, Tứ cha đã lạnh mặt đá bay cửa lớn của Tiểu Tần cung, cả đám tay chân xông tới vây lại, lệnh bài của Tam cha vừa sáng lên, sắc mặt cung chủ của Tiểu Tần cung lập tức trắng bệch, đuổi lui tất cả mọi người. Tứ cha ôm ta, Tam cha đánh cậu họ hôn mê, kéo hắn trở về cung.

Sau đó, cậu họ bị đuổi khỏi đế đô.

Hồi ức mà Tiểu Tần cung để lại cho ta, chính là các chị gái xinh như tiên nữ, một cước thiên ngoại phi tiên của Tam cha, Tứ cha, vả cả tay chân bị đánh đến bó bột của ông cậu họ.

Nay đến Tiểu Tần cung lại gặp cậu họ, duyên phận này thật khiến người ta không khỏi thổn thức….

Tiểu đồng dẫn ta lên lầu hai, bước vào một gian phòng, trong phòng, một đại thúc mặt mũi tuấn tú đang vừa ôm phải, ôm trái, vừa nghe mấy bài ướt át, ca từ dâm đãng.

“Cậu …” Ta nhìn hắn chằm chằm, âm u gọi một tiếng.

Hắn con đang say mắt lờ đờ mơ màng nhìn về phía ta, một lúc lâu sau, hắn cuối cùng cũng tỉnh rượu, oa một tiếng, đuổi tất cả mọi người ra ngoài, chỉ còn lại ta và hắn, hai người trong phòng.

Cậu họ run lẩy bẩy, dán mình lên cửa nhìn ta, vô thức sờ mò những chỗ bị đánh gãy lần trước, mấy vị phụ thân của ta ra tay đúng là không biết nặng nhẹ, để lại ám ảnh tâm lý cho hắn.

Ta ngồi xuống cạnh bàn, rót cho mình một chén rượu.

“Đậu, Đậu Đậu …” cậu họ run giọng nói, “Người, người, sao người lại tới đây?”

« Cậu, ta tới để mua vui. »

Cậu họ run cầm cập, mặt lộ vẻ hoảng sợ, “Mấy vị cha của người biết không?”

« Bọn họ ở Vân Vụ biệt viện, chờ họ biết cũng là việc của mấy ngày sau rồi. » Bọn họ tai mắt nhanh nhạy, muốn giấu diếm là rất khó.

« Người …. Người sao lại biết ta ở đây…… Ai nói cho người ? »

“Trùng hợp nên gặp thôi .” Mặt không chút thay đổi, ta uống một ly, chỉ hận tửu lượng ta quá tốt, không thể nhất túy giải ngàn sầu.

Cậu họ tựa như thở phào, rất nhanh lại hít vào một hơi. “Nơi này không phải nơi người nên đến, đi đi đi đi, để cha mẹ người biết nhất định sẽ tưởng là ta đưa người đến, tiểu tổ tông, người thương cậu đi, về cung đi, ngoan …”

“Cậu!” Ta căm uất quẳng chén, khí phách đế vương tự nhiên đã có, “Ta nói ta tới mua vui! Cậu sợ cái gì! Trời sập xuống đã có ta chống cho cậu! Dựa vào cái gì bọn họ có thể vui sướng, chúng ra đến thanh lâu lại phải lén lút….”

Cậu họ ủ rũ nói : « Đừng nói hai chữ “chúng ta”, mẹ nó rất dọa người …”

Một luồng tà hỏa thiêu đốt tim ta đến là khó chịu, ta đi tới đi lui quanh cái bàn, « Ai làm hoàng đế mà lại bất lực như ta, một đống tuổi như này rồi, làm cái gì cũng không được tự do, bị cô lập hoàn toàn, cô đơn lẻ loi, cậu bảo qủa nhân dễ sống sao? »

“Ta cũng có được dễ dàng đâu ….” Cậu thở dài một tiếng, “Con cọp cái nhà ta kia, ba ngày không cãi nhau thì toàn thân không thoải mái, không cho ta uống rượu nghe hát, không cho ta đi xem chọi dế ….  Cuộc đời như vậy còn ý nghĩa gì nữa?” Cậu chấm chấm nước măt: “Không bằng chết cho xong.”

Nói làm lòng ta cũng chua xót.

Vành mắt ta nóng lên, mũi cay cay. “Cậu, chúng ta là người cùng cảnh ngộ …”

Cậu họ gật đầu, rơm rớm nước mắt.

“Cậu, cậu có vẻ hiểu rõ nơi này, giúp ta tìm vài vị tiểu quan đầu bảng đi.”

« Cái gì ? » Cậu họ rùng mình.

Ta nhàn nhạt liếc hắn, “Làm sao, chỉ cho phép cậu tìm cô nương thôi sao?”

« Không phải…… việc này …. chuyện kia ….” Cậu họ nói năng lộn xộn, mặt tỏ vẻ cầu xin,“Người thương tình biểu cữu đã một đống tuổi rồi …… Sớm biết thì đã chẳng đến đây….”

Ta vớ lấy một cái chén, ném về phía chân hắn, nổi giận : « Bảo cậu đi thì cậu phải đi, quả nhân sống 18 năm vẫn là hoàng hoa khuê nữ, nói ra dọa người lắm phải không!Muốn nam nhân, muốn rất nhiều nam nhân, muốn rất nhiều nam nhân tốt! Nghe thấy chưa!”

Cậu thở dài một hơi: “Đậu Đậu …. Người say rồi …”

——————————–

Nếu thật có thể uống say thì tốt.

Ta tỉnh táo, không say, không say thật.

Ta biết rõ là mình đang ôm bầu rượu ngồi bệt dưới đất, bên người có năm mỹ nam đẹp như lạc tiên vây quanh, quả là thiên thượng nhân gian….

Cậu họ trốn trong góc phòng cào tường, đập trán vào tường, than thở : « Ta sẽ chết, ta sẽ chết, ta sẽ chết không được tử tế … »

Ta trừng mắt nhìn hắn, lớn giọng:“Cậu…… Ta còn có việc phải làm …. Cậu, cậu ra ngoài, tự mình chơi đi …. »

Hắn buồn tủi quay đầu nhìn ta một cái, tiếp tục đập đầu vào tường.

« Ta sẽ chết, ta sẽ chết, ta sẽ chết không được tử tế … »

Một tên vén tóc ta lên bên tai, đầu ngón tay lướt qua gáy ta, ta run rẩy, mơ màng đưa mắt nhìn xung quanh.

“Sớm nghe nói quận chúa là đệ nhất mỹ nhân, hôm nay được gặp, quả nhiên danh bất hư truyền.” Giọng người nọ mềm mại dễ nghe, giống như lông chim phe phẩy trong lòng ta.

Lại một bàn tay nâng cằm ta lên, cười khẽ nói: “Quận chúa hình như hơi say rồi, mắt như phủ tầng sương mù…” Vừa nói đầu ngón tay lại khẽ miết khóe mắt ta, ép ra một giọt lệ, đầu lưỡi hắn liếm, híp mắt nói : »Ngay cả nước mắt cũng ngọt »

Gò má ta liền như bị lửa đốt

Thực sắc, tình ….

Biểu cữu gào “ối” một tiếng, chạy đến bên cạnh ta. “Đậu Đậu … về nhà với cậu đi……”

Ta ôm lấy một cái eo mảnh khảnh trong đám người đó, liếc xéo biểu cữu. « Muốn về thì cậu tự về đi, ta còn chưa chơi chán ! »

Người nọ cũng ôm lại ta, cười nói với cậu họ : « Tiểu hầu gia, người đừng làm quận chúa mất hứng. »

Biểu cữu dữ dằn trừng mắt liếc hắn,“Ngươi thì biết cái gì! Động vào một cái tóc gáy của nàng, ngươi sẽ không được chết tử tế ! »

Người nọ khẽ hừ một tiếng, không để ý tới lời uy hiếp của cậu họ, cái tay đang vòng trên lưng ta của hắn lại bị cậu đẩy ra, cậu giơ tay muốn đỡ ta đứng dậy, ta đạp tay hắn ra, ngã nhào vào lòng tên còn lại.

“Bọn họ không thích ta, ta tìm người thích ta chơi cùng, có gì mà không thể ? »

“Đúng vậy.” Một bàn tay hơi lạnh nhẹ nhàng phủ lên gò má ta, « Chúng ta đều thích tiểu quận chúa. »

Ta thoải mái híp mắt, xoay tay lại ôm lấy cổ hắn, « Ta cũng rất là thích các ngươi. »

Cậu ôm đầu ngồi xổm, đau khổ không muốn sống nữa.

Ngay lúc này, dưới lầu bỗng truyền lên tiếng ồn ào, cậu họ run rẩy xông ra ngoài, ra ngoài nhìn thấy rồi lại càng run tợn, vội chạy về kéo ta, lắp bắp nói : « Đậu Đậu đi mau, kinh quản đến rồi ! » (có lẽ là đội quản lý trật tự trị an kinh thành)

« Kinh quản cái gì ? » Ta rút tay về, nhìn hắn ngờ vực.

“Trước đừng nói vội, đi cùng cậu, không sai đâu!” Hắn cố sống cố chết kéo ta, ta cố sống cố chết giãy dụa, năm mỹ nam đương nhiên là giúp đỡ ta, cậu họ không kéo được ta, cắn răng buông tay, “Đừng trách ta không có nghĩa khí, người không chết, ta sẽ chết.” Nói xong chạy trốn qua cửa nhỏ nhanh như chớp.

Lúc này, Tiểu Lộ Tử cũng chạy vào mật báo, « Tiểu thư, chuyện lớn không xong rồi, xì xì xì…. »

“Xì cái gì?” Ta cau mày nhìn hắn, xoay mình chui vào lòng một kẻ, sờ cái cằm bóng loáng, thanh tú của hắn mà đùa giỡn,“Chúng ta tiếp tục uống rượu.”

Tiểu Lộ Tử chết lặng, khẽ cắn môi, xoay người đóng cửa đi ra ngoài, canh ngoài cửa.

Ta nghe thấy tiếng bước chân và tiếng nói chuyện truyền tới từ bên ngoài.

“Lớn mật, các ngươi cũng biết ta là ai!” Tiểu Lộ Tử có lẽ đã giơ lệnh bài.

Những người đó chắc đã bị ngăn lại, lại lẻng xẻng đi mất.

Có lẽ ta đã uống khá nhiều rượu, đầu óc choáng váng, thế là ngửa đầu nói với kẻ đang ôm ta : « Ta muốn đi ngủ. »

« Đi ngủ ? » Người nọ khẽ cười một tiếng, « Được, vậy quận chúa muốn ai thị tẩm ? »

Ta ngáp một cái, “ngươi đi. »

Người nọ bế ta lên, đặt trên giường lớn mềm mại, một tay trượt xuống bên hông ta, giúp ta cởi áo khoác.

Chính lúc này, cửa bị đá văng.

« Xì xì xì…. Bên trong là……” Tiểu Lộ Tử lại xì xì xì .

Ta hé mắt nhìn ra gian ngoài, mắt say lờ đờ như phủ sương, lờ mờ nhìn thấy một người đang bước đến, đuổi bốn mỹ nhân ra ngoài, một bàn tay lại túm lấy kẻ phía trước ta, ném về phía sau.

Ta đỡ mình nhổm dậy, cau mày nhìn hắn : « Ngươi đang làm gì đấy ? »

Hóa ra không phải xì xì xì, mà là Bùi Tranh……

Nhìn có vẻ không được vui cho lắm, phải, đúng là rất không vui.

Ta kéo áo khoác, từ từ men giường ngồi dậy, vén tóc lên, liếc xéo hắn. « Làm sao, quả nhân làm việc còn phải bẩm lại cho ngươi sao ? »

Hơi thở Bùi Tranh như đang bị đè nén, bước lên một bước khóa ta ở trước giường, khiến ta hoàn toàn bị bao phủ dưới cái bóng ao lớn của hắn. Hắn giơ tay túm lấy cánh tay ta, nghiêng người nhìn thẳng ta.

« Những kẻ đó đã đụng vào người chưa ? »

Ta chán ghét giãy giụa khỏi tay hắn, « Liên quan gì đến ngươi ? Bùi Tranh, ngươi là thần, quả nhân là vua, có một số việc ngươi đừng quan tâm nhiều ! Qủa nhân để ngươi lừa dối nhiều năm như vậy, về sau sẽ không nghe lời ngươi nữa!” Ta đẩy hắn ra, muốn đi ra ngoài, lại bị kéo lại, eo bị giữ chặt, khóa vào trong ngực.

“Người uống say, theo ta  về!” Tiếng Bùi Tranh lướt qua đỉnh đầu ta, ta cắn răng giãy giụa, lại không tránh ra được, oán giận  nhấc chân về sau, dẫm mạnh lên chân hắn. Hắn hít một hơi lạnh, xoay người đẩy ta ngã trên giường, ép chặt thân thể mình giữ ta lại, chóp mũi đối chóp mũi, đôi mắt phượng hừng hực lửa.

“Ngươi lừa ta nhiều năm như vậy ….”. Ta xoay người mấy lần. Hắn vẫn chẳng nhúc nhích, ta tủi thân trừng mắt nhìn hắn. “Ta đã đủ đoan trang rồi, chàng vẫn không thích ta.”

Bùi Tranh rùng mình, lửa trong mắt lập tức bị dập tắt.

“Người Hoán Khanh thích là Sênh Nhi, ngươi đã biết lâu rồi, còn không nói cho ta, là muốn xem ta diễn trò hề.” Ta cắn môi trừng mắt hắn, “Ta đã cố gắng lắm rồi, vì sao bọn họ đều không thích ta ? »

Bùi Tranh buông lỏng tay, nhẹ nhàng vuốt hai gò má ta, dịu giọng nói:  “Ai nói không thích …. Thích nhiều năm như vậy ….”

Hơi thở nóng rực của hắn lướt nhẹ trên mặt ta, ngẩn người nhớ lại lúc nhỏ hắn cũng từng bế ta lên cây hái hoa, lại không nhớ nổi là khi nào, nhưng khi đó hắn cũng chỉ là một thiếu niên nho nhỏ, nay đã là nam tử trưởng thành, hơi thở và nhiệt độ trên người hắn truyền sang làm hai má ta nóng lên, càng thêm hoa mắt chóng mặt.

« Đậu Đậu. » Hắn nỉ non trên môi ta, môi hắn chạm vào môi ta như có như không, ta trừng mắt nhìn hắn dữ dằn, ngẩng đầu, hai tay ôm lấy cổ hắn, chủ động dán vào môi hắn.

Hắn rùng mình, nhưng không hôn ta, lại kéo tay của ta xuống, lùi về sau, khàn giọng hỏi ta: “Đậu Đậu, ta là ai?”

“Bùi Tranh, ngươi này … ư, ư …”

Mấy lời mắng chửi sau đó đều bị hắn nuốt vào trong miệng.

Một bàn tay giữ chặt gáy ta, ép ta ngẩng đầu dán chặt lấy hắn, môi lưỡi quấn lấy nhau, trong miệng đều là một mùi mang tên Bùi Tranh, đôi môi ấm áp tê dại, khiến ta vô thức khẽ run rẩy, vừa muốn trốn khỏi sự xâm nhập của hắn, lại muốn nhiều hơn một chút….

Bàn tay dán trên lưng ta dao động, làm khắp người ta tê dại, mất hết sức lực, ngực bị hắn đè ép đến khó thở, hơi thở trong miệng lại đều bị hắn hút đi, ta choáng váng ù tai, mắt thấy “ô hô” một tiếng cũng sắp mất, cuối cùng hắn cũng buông ta ra.

Ta thở hổn hển từng hơi, hai mắt rơm rớm trừng hắn: “Bùi Tranh, ngươi muốn hành thích vua hả!”

Mắt phượng sáng quắc, hắn giơ tay che mắt ta lại, giọng khàn khàn quyến rũ.

“Đừng nhìn ta như vậy … Nếu không ta sẽ hành thích vua thật đấy.”

3 thoughts on “[QNCB] Chương 8 : Tầm hoan

  1. truyện hay quá, a a a! Mình thích anh Bùi Tranh, ủng hộ anh nhưng lại không dám đọc trước kết cục, sợ mất hay! Ai di đà phật!

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s